Kỳ đánh giá giữa năm – và những ngày tôi chỉ muốn trốn đi một chút
Không hiểu từ lúc nào, kỳ review đánh giá giữa năm lại trở thành thứ khiến tôi lo lắng đến mức chỉ muốn… né tránh. Những năm trước, dù áp lực thật đấy, nhưng tôi vẫn có thể bình tĩnh bước vào, trình bày những gì đã làm được, rồi nhẹ nhàng thở ra sau đó.
Nhưng lần này thì khác. Tôi thật sự mệt.
Cảm giác như có một quả tạ vô hình đặt trên ngực. Tôi biết mình phải đối mặt, nhưng cùng lúc đó tôi cũng chỉ muốn kỳ đánh giá này đừng đến – ít nhất là trong lúc tinh thần mình vẫn còn hỗn độn như hiện tại.
- “Bạn đã làm được gì?”
- “Giá trị bạn mang lại tương xứng với mức lương hiện tại không?”
- “Không có khách hàng thì bạn đã làm gì?”
- “Làm sao để nâng giá trị bản thân hơn nữa?”
Những câu hỏi này, đáng lẽ tôi phải trả lời được. Ai đi làm rồi cũng phải tự hỏi mình như vậy. Nhưng tôi thì chỉ thấy trống rỗng.
Không phải tôi không cố gắng. Nhưng càng cố, tôi càng cảm giác mọi thứ mình làm chẳng đủ lớn, chẳng đủ nổi bật để trở thành “điểm cộng” trong kỳ đánh giá.
Tôi biết tình hình của mình không tốt. Tôi hoàn toàn hiểu vị trí của mình trong công ty, hiểu cả việc giảm lương gần như chắc chắn sẽ đến. Tôi đã chuẩn bị tinh thần rồi, hoặc tôi nghĩ mình đã chuẩn bị. Nhưng khi thời điểm đến gần… tôi mới thấy mình không mạnh mẽ như tưởng.
Ban đêm thật dài. Tôi suy nghĩ nhiều hơn mức cần thiết – về công việc, về gia đình, về tương lai, về tất cả những gì không chắc chắn đang chờ phía trước.
Có lẽ điều làm tôi mệt nhất… là cảm giác không đủ
- Không đủ giỏi.
- Không đủ đóng góp.
- Không đủ để được ghi nhận.
- Không đủ để giữ mức lương hiện tại.
- Không đủ để tự tin nói rằng “Tôi đã cố hết sức.”
Cảm giác ấy thật sự kiệt sức.
Tôi không biết kỳ đánh giá lần này rồi sẽ ra sao. Nhưng ít nhất, việc viết những dòng này giúp tôi nhẹ lòng hơn một chút.
Cuộc sống đôi khi sẽ có những giai đoạn mà ta thấy mình bé nhỏ, yếu ớt, thậm chí lạc hướng.
Và đó cũng là một phần của hành trình trưởng thành.
Tôi không dám nói rằng mình sẽ mạnh mẽ hơn ngay ngày mai. Nhưng tôi sẽ cố gắng – theo tốc độ của riêng tôi, theo cách mà tôi có thể.
Hy vọng rằng một ngày nào đó, khi nhìn lại, tôi có thể mỉm cười và nói: “À, hóa ra mình đã vượt qua được rồi.”
Welcome

Đây là thế giới của manhhomienbienthuy (naa). Chào mừng đến với thế giới của tôi!
Bài viết liên quan
Bài viết mới
Chuyên mục
Lưu trữ theo năm
Thông tin liên hệ
Cảm ơn bạn đã quan tâm blog của tôi. Nếu có bất điều gì muốn nói, bạn có thể liên hệ với tôi qua các mạng xã hội, tạo discussion hoặc report issue trên Github.